"Tả Nhược Đồng có phải bị bọn Vô Căn Sinh hại chết không?"
Lại một lần nữa đánh Lục Cẩn gục xuống đất, Giang Lưu nhìn gò má sưng đỏ kia, thản nhiên hỏi: "Thẳng thắn chút đi, ta không thích hành hạ người già cho lắm đâu."
Lục Cẩn gượng chống người bò dậy, vừa định mở miệng chịu thêm một cái tát nữa, thì có một người lao ra chắn trước mặt lão.
Kẻ tới mặc áo sơ mi trắng, quần đỏ, mái tóc màu hồng, gương mặt tròn trịa với đôi má ửng hồng. Nàng mở to hai mắt nhìn chằm chằm Giang Lưu, hét lên: "Không được đánh thái gia nhà ta! Ta không biết năm xưa thái gia đã phạm sai lầm gì, người cũng chẳng bao giờ kể cho đám vãn bối chúng ta nghe chuyện quá khứ, nhưng nếu ngươi còn đánh tiếp, người sẽ chết mất!"




